// CUỘC SỐNG QUANH TA
Chị Tôi





Gục đầu bên giường bệnh, hai tay nắm chặt bàn tay lạnh giá của chị, tôi lảm nhảm nho nhỏ :- " Chị ơi! Em khẩn cầu thần linh ban cho em sức mạnh để em truyền sang chị hơi ấm của em. Hai chị em mình cùng dòng máu luân lưu, chị sẽ có thêm sức sống để chống chỏi với cơn bệnh..!!"



Trong giây phút đau đớn tột cùng tôi buột miệng lâm râm cầu nguyện thành tiếng, tôi thảm thiết kêu gọi tất cả tên những đấng linh thiêng nào tôi biết xin về cứu giúp cho chị tôi thoát qua tình trạng hiểm nghèo. Chị tôi bỗng vụt mở choàng đôi mắt vô hồn với dòng lệ trào ra ngoài khóe, trên khuôn mặt sưng phù nét đau buồn vẫn hiện rõ. Với tay lấy mảnh khăn giấy người y tá đưa cho, tôi lau dòng lệ cho chị. Đầu tôi váng vất, mắt tôi hoa lên khi cố kìm tiếng nấc trong cổ họng, tôi tiếp tục thầm thì bên tai chị những lời an ủi, cổ võ cho chị cố gắng tin tưởng rằng chị sẽ lành bệnh, cho dù thâm tâm tôi đang tuyệt vọng khôn cùng.

oOo

Kỷ niệm đầu tiên lưu giữ giữa hai chị em tôi giống như tia chớp lóe sáng ngắn ngủi trong đầu, vậy mà tôi vẫn nhớ rất rõ mặc dù đã gần năm mươi năm trôi qua.

...... Tôi kém chị tôi hai tuổi, khi Ba Má tôi nhờ người cháu họ dẫn chị tôi theo anh ta đi học mỗi trưa thì tôi nằng nặc đòi theo mặc dù tôi còn lâu mới đến tuổi vào trường. Lớp học ở quê tôi hồi ấy nằm trong khuôn viên của Cô Nhi Viện do các bà xơ đảm trách ở phía bên kia con lộ. Đến lớp, tôi ngồi bên cạnh chị, chỉ yên chỗ được hôm đầu tiên, sang ngày thứ hai tôi đã thấy chán. Căn nhà lá có độc nhất một cái bàn nhỏ đặt phía trước mặt hai cái giường tre một khoảng ngắn. Sau lưng bàn là tấm bảng đen, gắn chặt vào vách lá dừa nước, trên đó ghi mấy dòng chữ bằng phấn trắng. Đám trẻ con ngồi chật hai cái chõng cứ ngoác miệng ê a hết ngày này sang ngày khác cũng vẫn mấy chữ này. Đi học chẳng có gì vui, lòng tôi thầm nghĩ, dựa lưng vào chị tôi ngủ khò. Qua ngày thứ ba, trong lúc tôi đang ngủ gục thì nghe đánh bộp một cái bên cạnh. Vụt mở choàng mắt, tôi hãi hùng nhìn cây roi mây dài như cây sào tre đang vụt xuống mấy đứa khác đang chí chóe gây gổ ở giường bên kia. Tôi kinh hoảng và đợi đến giờ ra chơi, một mình tôi vạch lỗ chó chui bên rào, băng qua con lộ chạy thẳng về nhà. Từ đó tôi mới hết đòi theo chị tôi đi học mỗi trưa.

Dọn nhà lên Saigon, chị tôi phải chịu thiệt thòi trễ mất hai năm học để chờ đợi tôi đến tuổi vào lớp năm. Đi học, mỗi lượt đi về chúng tôi phải băng ngang qua nhà ga xe lửa Saigon hồi ấy nằm trên đường Phạm Ngũ Lão. Dọc theo vách tường nhà ga thường hay có nhiều người Hời miền ngoài theo đường xe lửa vào tận Saigon bán những thứ thuốc làm bằng sản vật rừng núi. Người nào mặt mày cũng đen thui, quấn xà rông màu sặc sỡ. Huyền thoại của họ lan truyền trong đám học trò trường tôi khiến đứa nào cũng sợ hãi. " Nào là đi ngang đừng bao giờ ghé lại khi họ mời mọc. Khi nghe họ kêu mà quay lại nhìn thì về nhà sẽ bị hộc máu ra mà chết. Nào là đừng bao giờ đến gần sẽ bị họ bắt hồn nhốt vào cái bồ làm bằng tre vuông vức, với cái nắp đậy thuôn thuôn hai đầu vì họ là thứ mẹ mìn chính hiệu chuyên bắt trẻ con bằng tà thuật !" Mỗi lần đi ngang họ hai chị em tôi nắm tay chạy trối chết, sau lâu dần không thấy hề hấn chi nên mới bớt sợ. Trong lớp chị tôi là người học giỏi, hát hay nổi tiếng nên được cô giáo rất thương. Giờ tan học tôi hay đến đứng bên cửa lớp chờ chị cùng về vì chị đang bận rộn dẹp bàn, lau bảng, mang cất sổ sách cho cô. Cả lớp hết sức nể nang chị tôi, hồi ấy mỗi khi cô giáo vắng mặt trong lớp, cô thường hay đề cử một học trò mà cô thương yêu lên bảng ghi tên những ai nói chuyện và chị tôi là người luôn luôn được cô nhờ việc này. Nhưng bản tính chị tôi vốn hiền hậu nên được bạn bè chung lớp thương mến. Thấy tôi họ hay chỉ trỏ bảo nhau :

- Đây là em gái của Kim A.

Phải nói là ông Trời rất công bằng khi chỉ cho một mình chị tôi đậu vào Đệ Thất năm đó. Tôi phải học lại lớp Tiếp liên trong khi chị tôi xúng xính trong chiếc áo dài trắng làm học trò trung học.. Vì chỉ học lại bài vở củ nên tôi tha hồ rỗi rảnh, đi chợ ngang cửa hiệu cho thuê sách tôi lén thuê thử vài quyển của những nhà văn đương thời mà tôi thường đọc truyện của họ đăng trong báo như Nhà văn Ngọc Linh, Tùng Long.... Một tối, chị em tôi đang ngồi bên bàn học, má thấy tôi đọc sách bà đi đến khám xét. Má tôi cho rằng con gái đọc tiểu thuyết sẽ " hư hỏng" ??? Thấy vẽ bối rối sợ hãi của tôi, chị " cứu bồ" tôi bằng cách nói rằng sách là của chị mượn từ thư viện của trường về đọc để làm bài " Trần thuyết" . Đồng thời chị đưa cho Má tôi xem mấy quyển sách của chị có đóng dấu thư viện của trường. Má tôi yên lòng quay đi vì bất cứ những gì có phát xuất từ trường chị tôi học Ba Má tôi đều tuyệt đối tin tưởng bởi đó là một trường Nữ Trung Học nổi tiếng nhất miền Nam từ lâu.