// CUỘC SỐNG QUANH TA
Sức mạnh tình yêu





Tôi từng nghe câu nói: “Có sức mạnh tình yêu, người ta có thể làm nên những điều kỳ diệu”, và khi được làm quen với người thương binh ¼ Trần Thanh Tùng ở khu vực Thới Bình, phường Phước Thới, quận Ô Môn, tôi mới thấu hiểu hết ý nghĩa.



Có tình yêu Tổ quốc, anh sẵn sàng xông pha trận mạc, không màng mạng sống; có tình yêu với người bạn đời, anh vượt qua nghịch cảnh, xây đắp gia đình hạnh phúc. Đó chính là sức mạnh của tình yêu.

Trên con rạch Bằng Lăng (thuộc khu vực Thới Bình, phường Phước Thới, quận Ô
Môn) sau cơn mưa chiều, tôi gặp anh đang bơi xuồng gỡ mấy tay lưới giăng cá đối. Anh nói rằng, dạo này kinh rạch ít cá tôm, chỉ đủ cho bữa cơm chiều và không quên mời tôi ở lại “ăn ba hột”. Tỉ mẩn cột xuồng vào cây bần dưới bến, anh lấy hai chiếc ghế đặt lên bờ rồi khẽ khàng lấy tay đặt mình lên ghế, di chuyển một cách nhanh nhẹn. Gương mặt người đàn ông đã 46 tuổi nhưng vẫn trẻ trung, hay cười khiến tôi có cảm giác thân thiện ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Cuộc trò chuyện của tôi và anh Tùng bắt đầu từ công việc giăng lưới, cắm câu mấy chục năm qua của anh trên dòng Bằng Lăng này. Nghe vợ định nấu nồi bánh canh đãi khách, anh Tùng nói tôi ngồi uống trà chờ anh chốc lát. Không thể tin là người thương binh đôi chân đã cụt gần đến háng vẫn thoăn thoắt trèo cây dừa cao hàng chục thước hái dừa cho vợ làm bánh. Đôi tay anh bám chặt thân dừa, đôi chân còn sót lại chưa đầy gang tay vẫn cố quờ quạng bám lấy thân dừa. Sự mất mát ấy tính ra đã 26 năm rồi nhưng trong vô thức, dường như anh vẫn chưa chấp nhận mình đã mất đôi chân từng vạn dặm trèo núi băng rừng trên đất nước Chùa Tháp.

* * *

 

Trời chiều lại đổ mưa, càng lúc càng nặng hạt và tạt vào căn bếp trống huơ. Anh Tùng hớp từng ngụm trà nóng, kể cho tôi nghe về 18 tháng ngắn ngủi được làm lính của mình. Khoảng thời gian ngắn ngủi ấy tuy đã lùi xa nhưng anh Tùng nhớ rành rọt như một ký ức đẹp, khó phai. Năm 1985, Trần Thanh Tùng tình nguyện nhập ngũ, khi ấy anh vừa tròn 18 tuổi. Sau 5 tháng huấn luyện ở Đồng Dù, anh lên đường cùng đoàn quân tình nguyện Việt Nam sang làm nghĩa vụ quốc tế giúp nước bạn Campuchia. Trở thành lính công binh, đơn vị đóng quân ở tỉnh Pôsát, nhiệm vụ của anh Tùng cùng đồng đội là lội suối băng rừng, trèo đèo vượt núi trên khắp đất nước Chùa Tháp để rà phá, tháo gỡ bom mìn, trả lại sự bình yên, giúp người dân nước bạn an tâm cày cấy và mở đường cho bộ đội tiến công tiêu diệt

 

bọn Pôn-pốt. 13 tháng dạn dày ngược xuôi, anh Tùng đã thấu tỏ những cực khổ, gian nan mà cũng lắm tự hào của đời lính. Cái cảm giác ở tuổi ngấp nghé đôi mươi được cống hiến cho sự nghiệp quốc tế vĩ đại cứ thôi thúc anh tỉ mẩn tìm gỡ bom mìn. Nhưng rồi một ngày của mùa khô năm 1986, trong một lần mở đường cho bộ đội tiến công vào khu vực Tam giác, gần biên giới Thái Lan, anh giẫm phải mìn. Phút giây kinh hoàng xảy ra trong nháy mắt nhưng làm thay đổi cuộc đời anh, đôi chân anh vĩnh viễn nằm lại nơi rừng sâu. Bất giác nhìn xuống cơ thể mình, anh Tùng nói: “Lúc đó, tôi chỉ biết la một tiếng thất thanh rồi lịm đi...”.

Sau một thời gian điều trị và an dưỡng, anh Tùng trở về quê nhà, về lại dòng sông bến nước Bằng Lăng trên chiếc xe lăn. Anh trở thành thương binh ¼, vĩnh viễn mất 95% sức lao động.

18 tháng quân trường ngắn ngủi nhưng đến bây giờ, anh Tùng vẫn yêu đời lính, bởi tình cảm tốt đẹp mà đồng đội dành cho nhau. Những đêm dừng chân, những giờ giải lao, đồng đội lại kể cho nhau nghe về gia đình, làng quê, chuyện người yêu ở quê nhà hẹn “hoàn thành nghĩa vụ quốc tế về mới tính chuyện cưới xin”... Anh Tùng vẫn thường kể cho đồng đội nghe về dòng Bằng Lăng quê nhà đầy ắp cá tôm, kể về cha mẹ đang chờ ở quê nhà và câu nói của 6 đứa em thơ: “Anh Hai đi bộ đội oai thiệt!”, trong niềm mong nhớ, tự hào...

Vừa lùa mấy con gà tre vào chuồng, anh Tùng vừa kể: “Qua Campuchia, tôi bị sốt rét rừng tới ba lần đó chớ, nhưng được các anh chị quân y chăm sóc tận tình lắm, nhất là đồng đội luôn yêu thương, quan tâm nhau như thể anh em ruột. Tình cảm đó đến giờ tôi chưa phút nào quên”. Ngay như trong lần đạp mìn phá cụt chân, anh được đồng đội hết lòng chăm lo, an ủi và nhiều người đã rơi nước mắt với nỗi đau thể xác của anh. Cũng từ đó mà những tháng ngày trải đời lính, anh thấu hiểu sâu sắc hai từ “đồng đội”.

* * *

Nghe chuyện anh kể, thấy chuyện anh làm, tôi trầm trồ thán phục, nhưng anh cười ý nhị: “Không có vợ tôi chắc tôi đầu hàng số phận rồi”.

Những ngày giải ngũ về quê, anh Tùng gắn chặt trên chiếc xe lăn, sống khép kín, mặc cảm. Thấy bạn bè cùng trang lứa có vợ đẹp con ngoan, làm lụng chăm lo cuộc sống gia đình, anh chạnh lòng. Rồi trong những lần được bạn đẩy xe lăn lên chợ Ô Môn chơi, như một duyên tiền định, anh gặp chị Nguyễn Thị Đức – người đã nguyện cùng anh đắp xây hạnh phúc. Khi ấy anh vừa tròn 22 tuổi. Được sự động viên của chị Đức, anh Tùng đóng ghế tập đi. Anh đặt một ghế lên trước rồi dùng sức của đôi tay nâng cơ thể lên ghế, sau đó chuyển cái thứ hai lên trước... Cứ thế, từng bước, từng bước đầy khập khiễng và nhọc nhằn, do không có thăng bằng nên hễ giơ ghế lên là đầu trút xuống đất: u đầu, chảy máu không biết bao nhiêu lần. Rồi chị đứng sau lưng anh, nắm vai anh để làm điểm tựa. Từng bước chân nhọc nhằn của anh Tùng, có chị dõi theo. Nhờ vậy mà anh đã rời chiếc xe lăn, tự di chuyển, lo sinh hoạt hằng ngày. Với anh Tùng, mỗi niềm vui trong đời đều có hình bóng người vợ một đời tần tảo. Chị là đôi chân để anh bước. Chị là hạnh phúc để anh tìm. Và cũng chính chị đã vì anh, cùng anh sau bao ngày “gừng cay muối mặn”.

Vợ chồng lập nghiệp, vốn liếng duy nhất là nền nhà chưa đầy nửa công đất. Vốn là người con của sông nước, giỏi bơi lội từ nhỏ nhưng giờ anh không thể lội vì đầu cứ cắm xuống vì do không chân để giữ thăng bằng. Chị lại làm trụ đứng để anh ôm eo mà tập. Bà con đi qua lại cười mà ngán ngại, với lời nhận xét: “Hai đứa này gan thiệt, sống nhờ tình yêu!”. Vậy rồi anh cũng có thể bơi hàng trăm mét trên sông, nhanh nhẹn và chính xác như bao người khác. Anh sắm xuồng câu, ngày ngày bơi dọc tuyến rạch Bằng Lăng, giăng lưới, cắm câu, đặt lọp nuôi sống gia đình, dầu mưa, dầu nắng.

Biết vợ, con cần mình anh Tùng không cho phép mình dừng lại. Anh tiếp tục hành trình tìm hạnh phúc. Con rạch Bằng Lăng những năm 90 tôm cá cạn dần, ốc hến cũng ít, do bị ô nhiễm. Anh “lên bờ” học nghề đan bội, thúng, nia và nghề mộc. Chị Đức nói gọn lỏn nhưng không dấu vẻ tự hào: “Không có đôi chân nhưng đôi tay ảnh nhanh lắm, nhìn là học được ngay. Nghề đan với mộc này đâu có ai dạy, ảnh học lóm không đó chớ. Đâu phải ai lành lặn cũng làm được như ảnh”. Chẳng vậy, anh còn nuôi thêm gà thịt, gà kiểng và trồng mai vàng để giúp gia đình có thêm thu nhập. Chị Đức cũng bỏ nghề vạn chài, tìm lên khu công nghiệp Trà Nóc xin làm công nhân. Cuộc sống gia đình tuy thiếu thốn nhưng đầy ắp tiếng cười. Tôi nhớ hoài câu nói của anh: “Cuộc đời nếu cánh cửa này đóng thì vẫn có cánh cửa khác mở. Hãy cố gắng thực hiện ước mơ, đừng buông xuôi!”.

Gian nan bước qua từng khúc quanh của đời người nhưng niềm động viên của anh chị chính là hai đứa con. Con trai lớn của anh là Trần Quốc Hận, sau khi học nghề đã làm tài xế cho một công ty và đã kết hôn. Còn cô con gái Trần Thị Cẩm Hồng sắp vào lớp 9, học sinh khá của Trường THCS Lê Lợi (quận Ô Môn). Chị Đức khoe, vợ chồng rất vui và chờ đợi vì sắp lên chức ông bà nội.

Mấy tháng nay anh Tùng bị cao huyết áp, người hay mệt mỏi nên chị Đức và các con khuyên anh ở nhà nghỉ ngơi. Đành vậy! Nhưng việc nội trợ từ bếp núc, giặt giũ, quét dọn nhà cửa, anh Tùng làm rất ngăn nắp, sạch sẽ. 26 năm sống không có đôi chân nhưng anh có đôi tay vạn dặm. Chính đôi tay này đã nâng đỡ đời anh. Chính đôi tay ấy đã dắt dìu gia đình đến bến bờ hạnh phúc. Và đôi tay ấy đã nâng cánh những ước mơ của mái ấm này. Ông Đào Văn Thắm, Trưởng Khu vực Thới Bình, nói rằng: “Nghị lực của anh Tùng lớn lắm, đúng với câu “thương binh tàn nhưng không phế”. Nhất là anh đã xây dựng được một mái ấm hạnh phúc, con cái thảo hiền. Tấm gương vượt khó của anh thật xứng đáng để người dân khu vực chúng tôi học tập”.

Cuộc sống gia đình anh bây giờ tuy không dư dả nhưng đã ổn định, không còn lo cái ăn cái mặc như ngày nào. Với anh, đó là hạnh phúc! Thứ hạnh phúc mà người thương binh ấy đã phải truân chuyên, vất vả lắm để mưu cầu.

* * *

Chia tay vợ chồng anh Tùng trong căn nhà nhỏ bên rạch Bằng Lăng khi trời đã nhá nhem tối, chia tay những con người nhỏ bé mà nghị lực thật lớn lao, ra về trên con đường đá lởm chởm, dằn xốc của khu vực Thới Bình, bất giác tôi hình dung con đường vợ chồng anh Tùng, chị Đức đã đi qua...

 

Tư Miệt Vườn

Theo baocantho





* Chia Sẻ Bài Viết:




Cảm Nhận Về Bài Viết
Họ Và Tên:
 
Tiêu Đề Bài Viết:
 
Email :
 
 
Comment :
 



  • Bài Viết Khác

  • Làm Menu Nhà Hàng(Ngày 04/05)
    Thiết kế quảng cáo - Nhận diện thương hiệu(17/5/2012)
    Thiết kế bao bì sản phẩm ấn tượng, chuyên nghiệp(17/5/2012)
    Thiết kế in ấn(17/5/2012)
    Dạy: Thiết kế web - Đồ họa - Tại Nhà!(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Doanh Nghiệp(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Bán Hàng(19/05/2012)
    Thiết kế catalogue chuyên nghiệp(19/05/2012)
    Thiết kế Brochure (21/05/2012)
    thiết kế website(26/05/2012)
    thiết kế website giá rẻ(01/06/2012)
    Thiết Kế LOGO (01/06/2012)
    Thiết kế in ấn name card(07/06/2012)
    thiết kế poster(07/06/2012)
    Thiết Kế CATAGOGUE(09/06/2012)
    Thiết Kế ALBUM CƯỚI(13/06/2012)
    Thiết Kế Bao Bì Sản Phẩm(13/06/2012)
    công ty thiết kế website(14/06/2012)
    Công ty thiết kế in ấn(15/06/2012)
    Album tuyển chọn Dương Ngọc Thái(24/06/2012)
    Con ơi! (Tâm sự của một người mẹ trẻ phá thai)(24/06/2012)
    Hãy nhìn lại...để sống tốt hơn!(26/12/2012)
    Khi Đại Nạn Đến Anh Đã Không Nắm Chặt Tay Em(26/06/2012)
    Văn hóa giao tiếp, ứng xử của CSGT thể hiện qua những việc làm nhỏ(27/06/2012)
    Làm Thế Nào Để: Chăm sóc cha mẹ lú lẫn (BS Nguyễn Ý Đức)(28/06/2012)
    Quy tắc chia sẻ giữa vợ chồng(29/06/2012)
    Vì chồng mà vợ... hư(01/07/2012)
    Thức tỉnh sau giấc mơ về mẹ (02/07/2012)
    Người nghèo - người giàu (03/07/2012)
    TÌNH THƯƠNG YÊU(03/07/2012)
    11/06/2016(02:22:25)
    Chuyên làm menu - thực đơn nhà hàng

    Chuyên Thiết kế , Gia Công, In Ấn, Làm Menu Cho Quán - Cafe - Nhà Hàng - Khách Sạn - Quán Ăn - Resort ...

    03/06/2015(06:20:37)
    làm menu da

    (Menu Da, Menu Gỗ, Giả Gỗ, Menu Nhựa, Giả Da, Menu Vải,Menu Đứng Để Bàn(Mica), Menu Dán Tường, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo, Còng,

    19/06/2014(11:54:23)
    Chuyên Thiết kế , Làm Menu Cho Quán Cafe , Nhà Hàng ,Khách Sạn ,Quán Ăn

    (Menu Da, Menu Ghỗ, Menu Đứng, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo...Có hàng chục mẫu đưa đến tận nơi cho khách hàng tự chọn - Nhanh Chóng - Chuyên Nghiệp )

    1 2 3 Next
    
    THIẾT KẾ WEBSITE

    // Các Bài Khác
    Chỉ có nửa thân, người đàn ông chứng minh ở đâu có nghị lực, ở đó có con đường

    Người đàn ông 35 tuổi này không may khi sinh ra mắc một căn bệnh hiếm gặp, bị biến dạng cột sống bẩm sinh, bác sĩ đã chuẩn đoán anh không thể sống được lâu,

    Đừng vội, để không ngộ nhận tình yêu

    Nếu bạn thấy nhớ ai đó khi vắng xa một thời gian dài nhưng lại dễ dàng quên ngay khi có một điều gì khác, một ai khác thu hút sự quan tâm của bạn,

    Vị Linh Mục và tờ 100 dollars
    Trong giáo đường, một hôn lễ đang được tổ chức. Linh Mục xuất hiện với tờ 100 dollars còn mới trên tay và nói: “Có ai muốn được tờ tiền này không?”. Không có tiếng trả lời…

    Bị bạn thân của chồng cưỡng bức khi tôi vừa ly hôn

    Tôi nghĩ anh bạn đó biết chuyện, muốn an ủi tôi nên đồng ý đi ăn cùng anh. Hóa ra anh ta đã bỏ thuốc vào ly nước của tôi,

    Điều không nên nói với vợ

    Dù kết hôn đã lâu hay vẫn là vợ chồng son thì luôn có những điều bạn tuyệt đối không nên nói với người bạn đời của mình.

    Chị em ngồi mơ chồng là đại gia

    Trên mạng, có câu chuyện cô gái trẻ “vô tình lượm bí kíp”, chinh phục được người đàn ông nước ngoài là triệu phú trong ngành ô tô.

    Kẻ Lang Thang

    Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Xe Honda ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn thích đi bộ.

    Yêu nhau thì đừng làm tổn thương nhau

    Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa.

    Cô gái mắt lé đi phụ hồ kiếm tiền tu sửa nhan sắc

    Thế nhưng, khi chuẩn bị đi phẫu thuật thẩm mỹ (PTTM) thì Trúc Mai lại phát hiện ra mình bị ung thư.

    Thương bé 12 tuổi một mình chăm mẹ bệnh viêm tủy cổ nằm liệt giường đang cần tiền chữa trị

    Từ ngày người mẹ đột ngột phát bệnh viêm tủy cổ, bé Tuyết Như phải một mình ở nhà chăm sóc mẹ nằm liệt giường.

    Công viên tượng người đầy ám ảnh ở Nhật Bản

    Hơn 800 bức tượng tại công viên bỏ hoang tạo cảm giác ma mị và ám ảnh. Nhiều người nhận xét những tượng điêu khắc này đáng sợ,

    Bùa lưỡi ma túy 
gây ảo giác nguy hiểm

    “Bùa lưỡi”, “tem giấy”… là một dạng ma túy gây ảo giác mạnh đang được nhiều đối tượng rao bán công khai, bất chấp pháp luật nghiêm cấm.

    CÔ ĐƠN LÀ BỞI VÌ BẠN TỐT

    Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng.

    Tình yêu và sự hy sinh

    Ban đêm, lợn đực lúc nào cũng thức để trông cho lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ đến bắt lợn cái đem đi thịt.

    Bà không nhận ra ông, nhưng ông biết bà là ai

    Buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, ông cụ khoảng 80 tuổi nói mình cần phải cắt chỉ khâu vết thương ở ngón tay.

    // Đối Tác