// CUỘC SỐNG QUANH TA
Người mẹ nhặt ve chai





Mẹ cô La trưởng phòng kinh doanh của công ty tôi là người chuyên đi nhặt ve chai. Nhiều người trong công ty đã từng thấy cảnh mẹ cô kéo lê chiếc bao ve chai đen sì đi hết thùng rác này đến thùng rác khác ở hai bên đường để tìm phế liệu.



Bọn tôi thấy thật khó hiểu, với danh tiếng và địa vị của cô La thì thứ gì chẳng có, cớ sao lại nỡ để người mẹ già nua phải làm công việc thấp hèn, nhếch nhác ấy. Ngày thường, mặt cô lúc nào cũng cau có, ít khi nhìn thấy cô ta cười đùa vui vẻ. Với nhân viên, cô ta nghiêm khắc đến lạnh lùng, gần như không có chút gì gọi là tình người. Vì thế, bọn tôi không chút ngần ngại khi mắng cô ta là đứa con bất hiếu, chỉ biết sống cho bản thân chứ không hề nghĩ đến người mẹ già khốn khổ. Thậm chí, có người còn tận mắt chứng kiến cảnh cô ta nổi giận với mẹ mình ngay giữa đường, khiến bà cụ rưng rưng nước mắt. Người ta thường nói phụ nữ sau tuổi 35 mà chưa có chồng thì sẽ rất khó tính, điều nỳa bọn tôi còn có thể thông cảm, nhưng rộng lượng đến mấy chúng tôi cũng không thể bỏ qua việc ngược đãi người già như thế được, huống gì người đó lại là mẹ ruột của mình. Vì thế, cô La đã trở thành điển hình cho những người phụ nữ xấu xa.
Để trừng trị “kẻ xấu xa” đó, bọn tôi quyết định dạy cho cô ta một bài học và cũng là giúp cho người mẹ già đáng thương kia hả được cơn giận. Thế là chúng tôi chẳng ai thèm nghe lệnh của cô ta, mặc “kẻ xấu xa” nói gì, bọn tôi đều xem như gió thoảng qua, chúng tôi cứ giả điên giả khùng. Có người chơi ác còn bắt nhện bỏ lên trên chiếc ghế của cô ta, khiến cho cô hét lên kinh hãi, vừa nhảy vừa lấy cặp hồ sơ phang con nhện, bọn tôi chẳng ai thèm ra tay giúp đỡ. “Kẻ xấu xa” biết mình bị chơi khăm nên giận dữ đóng sầm cửa phòng lại, đóng luôn cửa chớp bên cạnh. Đáng đời, người đàn bà ác độc như thế chỉ có thể sống chung với nhện mà thôi.
Hơn một tuần sau đó, bọn tôi chẳng thấy “kẻ xấu xa” đi làm nữa. Lẽ nào cô ta định “xử đẹp” tất cả bọn tôi? Hay tự biết mình không còn mặt mũi tiếp tục lãnh đạo đám lính này nữa nên chuẩn bị từ chức hòng chuộc tội?
Mặc kệ, bọn tôi chẳng cần biết nguyên nhân, chỉ biết rằng không có “kẻ xấu xa” thì không khí trong công ty như dễ thở hơn.
Cuối tuần sau đó, tôi thấy trong người không được khỏe (chắc là bị cảm nhẹ) nên đến khán bệnh ở một bác sĩ cũng là bạn thân. Khi đi trong hành lang của bệnh viện, tôi chợt nhìn thấy “kẻ xấu xa” đang nằm trong phòng bệnh, hai mắt nhắm nghiền, tóc tai rối bù.
Tôi hỏi anh bạn bác sĩ xem cô ta đến đây để làm gì, lúc trước, đã có lần tôi chửi mắng thậm tệ bà sếp tệ bạc của mình trước mặt anh bạn này, nên anh ấy cũng hiểu qua về “kẻ xấu xa”.
“Ủa, sếp của bạn là cô ta đó hả? Tuần trước mẹ cô ấy bị xe đụng, vẫn còn đang hôn mê chưa tỉnh.”
Vừa nghe xong tôi đã buông ngay lời nguyền rủa cô ta, tất cả cũng tại “kẻ xấu xa” khiến bà lão bị tai nạn như thế. 
Anh bạn tôi kể, từ khi đưa bà lão vào bệnh viện, ngày nào cũng chỉ có mình cô ta túc trực bên giường bệnh, không rời bà lão nửa bước.
“Xì, bây giờ mới giả bộ làm con hiếu thảo, bình thường sao không lo đối xử tốt với bà lão đi!”
Nhân lúc đi ngang qua phòng bệnh đó, tôi quyết định vào thăm bà cụ.
“Kẻ xấu xa” vừa thấy tôi liền vội vàng đưa tay vuốt lại mớ tóc mai rối bù, gương mặt thoáng hiện lên nụ cười ngại ngùng. Từ trước tới giờ tôi chưa từng thấy cô ta có bộ dạng như vậy, ăn mặc luộm thuộm, mặt mày hốc hác, cái vẻ cao ngạo, lạnh lùng thường ngày biến đi đâu mất.
Tôi đã hỏi anh bạn bác sĩ về tình trạng của bà lão nên cũng chẳng hỏi gì thêm.
“Kẻ xấu xa” gọt xong trái táo đưa cho tôi. Tôi không đón lấy mà lại hỏi: “Chỉ có mình chị ở đây thôi sao?” Cô ta khẽ gật đầu, rồi bỏ trái táo xuống. Tôi hỏi tiếp: “Thế chị không còn người thân nào khác sao?”
Cô ta bắt đầu kể chuyện đời mình. Ba cô mất khi cô còn đang học đại học, mình mẹ tần tảo nuôi cô khôn lớn. Khi ra trường, cô lên thành phố này làm việc, sau đó mới đón mẹ lên sống cùng.
Ngừng một lúc, cô nói tiếp: “Tôi biết các bạn ai cũng ghét tôi.”
Rồi cô kể với tôi một câu chuyện hết sức cảm động về người mẹ của mình. Sinh ra tại một ngôi làng nhỏ trên miền núi hẻo lánh, cả ba và mẹ cô từ nhỏ đều không được ăn học, nên khi cô học xong tiểu học, họ không muốn để con gái mình phải chịu số phận cả đời lam lũ nơi heo hút như vậy. Thế là họ đem bán tất cả ruộng vườn, nhà cửa, gom góp được ít tiền rồi đưa con gái lên thành phố học. Vì cha mẹ cô không có học nên không kiếm được việc làm. Họ đành phải địu con trên lưng, đi lượm rác để sống qua ngày. Được gửi vào trường nội trú, cô cứ tưởng cha mẹ đi làm ăn xa, chủ nhật mới về trường thăm cô và cho cô ít tiền tiêu vặt.
Cuộc sống cứ thế trôi đi cho đến khi cô vào được đại học. Một hôm, cô nhận được điện thoại của mẹ báo tin cha cô đang nằm viện, và ông muốn được gặp cô. Mãi đến lúc đó, cô mới biết được sự thật, tiền ăn học của cô suốt mấy năm qua đều do cha mẹ cô thức khuya dậy sớm đi nhặt ve chai về bán mới có được.
Rồi ba cô mất. 
Cô theo mẹ đến nơi mà cha mẹ đã sống ròng rã suốt mấy năm qua. Ai ngờ đó chỉ là một túp lều nhỏ rách rưới, mùa đông lộng gió, mùa hè nóng bức. Cha cô cũng vì sống trong cảnh thế mà ngã bệnh.
Kiên quyết không để mẹ tiếp tục sống trong túp lều tồi tàn đó, cô thuê cho bà một căn phòng nhỏ, rồi một thân một mình bôn ba khắp nơi kiếm việc làm thêm để trang trải cuộc sống. Cô năm lần bảy lượt bảo mẹ đừng đi nhặt ve chai nữa.
Đến bây giờ, khi được sống đầy đủ nhờ con gái mình bà lại nhớ nhiều đến người chồng quá cố, thương ông ấy cả đời lam lũ mà không đợi được đến ngày con gái thành danh. Cuộc sống càng sung sướng, hoài niệm về cái thời khốn khó càng trở nên sâu sắc. Bà nhớ những ngày vợ chồng dãi nắng dầm mưa, tuy khổ nhưng vẫn vui.
Không chịu nổi khi bị ký ức dằn vặt, người vợ ấy lại vác chiếc bao lên vai, rảo bước khắp nẻo đường. Những con đường bà đi qua đều chứa đầy kỷ niệm về những tháng ngày hai vợ chồng nương tựa vào nhau để kiếm sống nuôi con. Con gái kiên quyết không cho mẹ tiếp tục làm như vậy, nhưng bà sụt sùi nói: “Mẹ biết minh đang được sống đầy đủ, nhưng con biết không, tất cả những thứ này đều không có hình bóng của ba con, ngay cả một tấm hình của cha con mẹ cũng chẳng còn. Mẹ sợ càng già càng lẩm cẩm, một ngày nào đó quên mất hình bóng của cha con. Trên các nẻo đường, từ tờ giấy mẹ nhặt đến cái lon mẹ kiếm được đều khiến mẹ nhớ đến hình ảnh cha con vát chiếc bao đi sau lưng mẹ. Trong những ngày tháng ấy, ba mẹ không rời nhau nửa bước, lượm đầy bao mới về, chưa đầy vẫn tiếp tục đi.” Bà nói với con gái, giờ đây bà đi nhặt ve chai không phải để kiếm sống, tất cả những thứ nhặt được, bà đều mang cho những người nhặt ve chai khác.
Nghe những lời nói đó, cô không dám ngăn cản mẹ nữa!
Kể đến đây, cô bật khóc. Cô chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày rơi nước mắt trước mặt nhân viên của mình, lại còn nói ra những lời mềm yếu đến thế. Có lẽ cô đã kìm nén trong lòng quá lâu, nay không chịu nỗi nữa!
Tôi cũng bật khóc, phần vì nghe câu chuyện xúc động như thế, phần vì cảm thấy quá ray rứt trong lòng. Sao bọn tôi lại cho rằng cô ấy là một người xấu xa, tìm mọi cách để hãm hại cô ấy.
Mỗi chúng tôi đều tự nhủ phải làm thêm việc để cô ấy có nhiều thời gian chăm sóc mẹ, và cũng mong một ngày nào đó được hòa chung vào hạnh phúc của người mà bọn tôi đã từng gọi là “kẻ xấu xa”.

 

Tư Miệt Vườn

Tô Mai Hoa 
Tô Cẩm Duy sưu tầm và dịch





* Chia Sẻ Bài Viết:




Cảm Nhận Về Bài Viết
Họ Và Tên:
 
Tiêu Đề Bài Viết:
 
Email :
 
 
Comment :
 



  • Bài Viết Khác

  • Làm Menu Nhà Hàng(Ngày 04/05)
    Thiết kế quảng cáo - Nhận diện thương hiệu(17/5/2012)
    Thiết kế bao bì sản phẩm ấn tượng, chuyên nghiệp(17/5/2012)
    Thiết kế in ấn(17/5/2012)
    Dạy: Thiết kế web - Đồ họa - Tại Nhà!(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Doanh Nghiệp(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Bán Hàng(19/05/2012)
    Thiết kế catalogue chuyên nghiệp(19/05/2012)
    Thiết kế Brochure (21/05/2012)
    thiết kế website(26/05/2012)
    thiết kế website giá rẻ(01/06/2012)
    Thiết Kế LOGO (01/06/2012)
    Thiết kế in ấn name card(07/06/2012)
    thiết kế poster(07/06/2012)
    Thiết Kế CATAGOGUE(09/06/2012)
    Thiết Kế ALBUM CƯỚI(13/06/2012)
    Thiết Kế Bao Bì Sản Phẩm(13/06/2012)
    công ty thiết kế website(14/06/2012)
    Công ty thiết kế in ấn(15/06/2012)
    Album tuyển chọn Dương Ngọc Thái(24/06/2012)
    Con ơi! (Tâm sự của một người mẹ trẻ phá thai)(24/06/2012)
    Hãy nhìn lại...để sống tốt hơn!(26/12/2012)
    Khi Đại Nạn Đến Anh Đã Không Nắm Chặt Tay Em(26/06/2012)
    Văn hóa giao tiếp, ứng xử của CSGT thể hiện qua những việc làm nhỏ(27/06/2012)
    Làm Thế Nào Để: Chăm sóc cha mẹ lú lẫn (BS Nguyễn Ý Đức)(28/06/2012)
    Quy tắc chia sẻ giữa vợ chồng(29/06/2012)
    Vì chồng mà vợ... hư(01/07/2012)
    Thức tỉnh sau giấc mơ về mẹ (02/07/2012)
    Người nghèo - người giàu (03/07/2012)
    TÌNH THƯƠNG YÊU(03/07/2012)
    11/06/2016(02:22:25)
    Chuyên làm menu - thực đơn nhà hàng

    Chuyên Thiết kế , Gia Công, In Ấn, Làm Menu Cho Quán - Cafe - Nhà Hàng - Khách Sạn - Quán Ăn - Resort ...

    03/06/2015(06:20:37)
    làm menu da

    (Menu Da, Menu Gỗ, Giả Gỗ, Menu Nhựa, Giả Da, Menu Vải,Menu Đứng Để Bàn(Mica), Menu Dán Tường, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo, Còng,

    19/06/2014(11:54:23)
    Chuyên Thiết kế , Làm Menu Cho Quán Cafe , Nhà Hàng ,Khách Sạn ,Quán Ăn

    (Menu Da, Menu Ghỗ, Menu Đứng, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo...Có hàng chục mẫu đưa đến tận nơi cho khách hàng tự chọn - Nhanh Chóng - Chuyên Nghiệp )

    1 2 3 Next
    
    THIẾT KẾ WEBSITE

    // Các Bài Khác
    Vị Linh Mục và tờ 100 dollars
    Trong giáo đường, một hôn lễ đang được tổ chức. Linh Mục xuất hiện với tờ 100 dollars còn mới trên tay và nói: “Có ai muốn được tờ tiền này không?”. Không có tiếng trả lời…

    Bị bạn thân của chồng cưỡng bức khi tôi vừa ly hôn

    Tôi nghĩ anh bạn đó biết chuyện, muốn an ủi tôi nên đồng ý đi ăn cùng anh. Hóa ra anh ta đã bỏ thuốc vào ly nước của tôi,

    Điều không nên nói với vợ

    Dù kết hôn đã lâu hay vẫn là vợ chồng son thì luôn có những điều bạn tuyệt đối không nên nói với người bạn đời của mình.

    Chị em ngồi mơ chồng là đại gia

    Trên mạng, có câu chuyện cô gái trẻ “vô tình lượm bí kíp”, chinh phục được người đàn ông nước ngoài là triệu phú trong ngành ô tô.

    Kẻ Lang Thang

    Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Xe Honda ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn thích đi bộ.

    Yêu nhau thì đừng làm tổn thương nhau

    Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa.

    Cô gái mắt lé đi phụ hồ kiếm tiền tu sửa nhan sắc

    Thế nhưng, khi chuẩn bị đi phẫu thuật thẩm mỹ (PTTM) thì Trúc Mai lại phát hiện ra mình bị ung thư.

    Thương bé 12 tuổi một mình chăm mẹ bệnh viêm tủy cổ nằm liệt giường đang cần tiền chữa trị

    Từ ngày người mẹ đột ngột phát bệnh viêm tủy cổ, bé Tuyết Như phải một mình ở nhà chăm sóc mẹ nằm liệt giường.

    Công viên tượng người đầy ám ảnh ở Nhật Bản

    Hơn 800 bức tượng tại công viên bỏ hoang tạo cảm giác ma mị và ám ảnh. Nhiều người nhận xét những tượng điêu khắc này đáng sợ,

    Bùa lưỡi ma túy 
gây ảo giác nguy hiểm

    “Bùa lưỡi”, “tem giấy”… là một dạng ma túy gây ảo giác mạnh đang được nhiều đối tượng rao bán công khai, bất chấp pháp luật nghiêm cấm.

    CÔ ĐƠN LÀ BỞI VÌ BẠN TỐT

    Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng.

    Tình yêu và sự hy sinh

    Ban đêm, lợn đực lúc nào cũng thức để trông cho lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ đến bắt lợn cái đem đi thịt.

    Bà không nhận ra ông, nhưng ông biết bà là ai

    Buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, ông cụ khoảng 80 tuổi nói mình cần phải cắt chỉ khâu vết thương ở ngón tay.

    AI CHO TA NGHỊ LỰC GIỮA CUỘC ĐỜI NÀY

    Niềm tin và nghị lực là những điều không thể thiếu đối với một bản thể sống của xã hội. Niềm tin giúp người ta có đủ nghị lực

    Có một thứ tình yêu, là ngay trước mặt mà không thể chạm tới

    Em từng có ý nghĩ từ bỏ, từng có ý nghĩ chỉ cần mình biến mất khỏi nơi này. Vì ở đây có anh. Nhưng cuối cùng chỉ vì hai chữ 'không nỡ' mà níu mình ở lại.

    // Đối Tác