// CUỘC SỐNG QUANH TA
Tìm Lại Mùa Trâm





Khi những cơn mưa hạ đầu mùa lang thang đáp xuống vùng quê thanh bình yên ả.Chiều, bước chân qua chợ nhỏ miền quê, chợt sững lại khi thấy một rổ trâm căng mọng màu tím sẫm. Mua một lon,



bà cụ chỉ lấy vài ngàn đồng. Đường về rạt rào, cay cay nơi khoé mắt khi những trái trâm bây giờ đang gợi nhắc về một thời xa lắc.

Nghe lại câu hát đồng dao được chuyển thành điệu ru hời của chị hàng xóm khi dỗ giấc cho thằng bé đang cục cựa trên cái võng bên hiên nhà: Ầu ơ… trời mưa lâm râm cây trâm có trái, con gái có chồng, đàn ông có vợ, đàn ông có vợ ờ… ầu ơ… đàn ông có vợ đàn bà có con….

 

Nhớ lại cái hồi dại khờ lêu lỏng, anh em tôi còn là hai đứa con nít suốt ngày chạy nhông ngoài đồng ngoài rẫy. Đi bắt dế, đi tắm sông, nạo đất sét dưới lòng kênh nặn mấy con trâu có đôi sừng bóng lưỡng, rồi chơi trò nắn tu na ở bờ đê nên tay chân mặt mũi lúc nào cũng lấm lem và dơ bẩn đến nỗi phải bị đòn. Tính hiếu động ấy cũng là nét đặc thù của trẻ nhỏ ở miền quê thiếu thốn những thứ đồ chơi xa xỉ.

 

Mấy món đồ ăn vặt cũng chẳng có gì mà kén, mùa nào thì ăn nấy, đơn giản và dễ tìm ngay ở xung quanh nhà thôi. Nào là trái bình bát chín vàng bị rụng cuống vớt được ở ven sông, trái nhãn lồng chín múp ngọt lịm núp trong bụi tre gai nên lũ trao trảo chẳng khi nào tìm tới, trái thù lù có hương vị là lạ mọc hoang trong ruộng bắp của mẹ… Nhưng món thích nhất thì phải đợi đến đầu mùa mưa mới có.

 

Bắt đầu bằng cái chớp sáng ngời vạch dài qua bầu trời thăm thẳm, những cơn mưa hạ đầu mùa bắt đầu trút xuống lúc lâm râm lúc thì dử dội, lúc cây trâm ở sau vườn bắt đầu ra một lượt những chùm bông trăng trắng phớt hồng. Cây trâm này có từ khi ông nội còn khỏe mạnh, có thể vác trên lưng bao lúa chạy cời cời để tránh mưa. Cây hút nhựa của đất phù sa, tỉ mỉ chắt chiu nuôi từng trái bé xíu cỡ chiếc tăm, rồi lớn dần bằng đầu ngón tay cái. Cơn mưa mùa hạ vội vã ùa về, trái no tròn tắm mình thơi thới như trẻ nhỏ thích đùa nghịch trong làn nước thiên nhiên tươi mát. Chờ thêm chút nữa để cho trái dần chuyển từ tim tím sang một màu đen bóng và căng mọng trong đôi mắt thòm thèm và háo hức của lũ trẻ con.

 

Anh Hai tôi lúc đó cũng độ mười ba, mười bốn tuổi rồi mà vẫn cởi trần và mặc độc chiếc quần xà lỏn, suốt ngày leo tuốt lên ngọn cây. Bà nội nói cây cao bóng cả, coi chừng có ông bà khuất mặt khuất mày trú ngụ quở phạt thì khổ thân, vậy mà anh cũng đâu có sợ. Ăn mấy trái trâm đầu mùa có vị ngòn ngọt, chua chua và hơi chát kia cũng đâu có dễ, lũ kiến vàng trú ngụ ở trên cây là đội quân háo chiến và hung tợn. Có khi bị cắn, rồi bị nó tiết ra cái chất nước gì có mùi hăng hăng làm cho da bỏng rát, anh đau điếng tuột lẹ xuống đất mà phủi lia lịa, mà la ó giẫy giụa. Tôi căm thù kiến vàng và chà xát giúp anh, tôi còn nhè đầu của nó mà ngắt. Bị đứt đầu ra khỏi thân mình mà nó còn kiên trì ngoạm hai chiếc răng hàm to tướng vào thịt người chứ chẳng chịu buông ngay, làm chúng tôi cũng phải kiêng sợ phần nào. Ông nội mới bày cho anh tôi một cách:

- Bây hốt tro bếp bỏ vô cái bọc vắt ở lưng quần, rồi vừa leo vừa bốc tro rải lũ kiến vàng, nó sợ mà chạy ráo trọi chớ gì. Hồi khỏe còn leo được tao cũng hay làm vậy đó.

Anh Hai làm y theo lời của nội thì quả thật là có công hiệu đến bất ngờ. Lũ kiến vàng cứ tránh xa ra nhường chỗ cho anh hái trái. Trái trâm nhiều đến mức hoa cả mắt. Từng chùm chín đen mọng và lủng lẳng làm cho tôi đứng ở dưới đất nhìn lên mà thèm rỏ nước dãi, giậm đôi chân bé xíu và nhõng nhẽo với anh:

- Anh ẵm em lên đó đi anh Hai, cho em leo lên hái với anh đi mà!

 

Vừa nói tôi vừa giơ cánh tay đòi được bế lên trên cây. Anh trở xuống cõng tôi trên lưng, tay tôi quàng vào cổ anh và ôm siết vì sợ rơi xuống đất. Và thế là hai anh em tôi trở thành Tôn Ngộ Không đi ăn trộm vườn đào của Vương Mẫu nương nương, cũng không thèm nhả hột mà cứ nuốt chửng cho nhanh, no một bụng, lè lưỡi ra mà nhát nhau. Ôi cái lưỡi tím ngắt, cái môi đen xì lì như quỷ sứ và quần áo thì bị trây trét toàn màu tím, nó khô lại và trở thành đen sẫm. Chúng tôi nhìn nhau rồi cười vang trên đọt cây. Ông nội đang ngủ trưa giật mình thức giấc chạy ra la om sòm, biểu thả con em mày xuống đất, nhánh cây giòn dữ lắm mà nếu không thì lỡ trợt chân là đỡ không kịp.

Ba xách cây roi, đứng ở dưới gốc cây mà dọa. Nhưng ba bị ông nội kéo vô nhà, ông nội dặn ba đợi cho nó trèo xuống an toàn cái đã, nếu không mày làm quá, nó hoảng sợ run tay là rớt như trái rụng cho coi. Anh Hai kêu tôi ôm ghì vào cổ rồi rón rén tuột xuống. Tôi tưởng tượng trong đầu đủ thứ cảnh anh bị ba đánh đòn, la khóc om sòm, rồi lúc đó ai trèo cây hái trái cho tôi ăn nữa. Chưa kịp suy nghĩ hết là hai anh em đã tới mặt đất rồi. Tôi rơm rớm nước mắt chạy vô nhà, mặc cho ba đang hầm hừ tức giận, tôi níu ống quần đi đồng bạc phết của ba, năn nỉ bằng cái giọng nhè nhè vì vị chát của trái trâm làm cho ứ cổ:

- Ba, ba đừng đánh anh con nghen ba! Ba đánh anh Hai rồi mai mốt ai hái trâm cho con ăn nữa!

Cả nhà cười ồ lên. Té ra nó hổng có thương anh Hai bằng thương mấy… trái trâm. Mẹ bế tôi vào lòng, xoa cái đầu khét lẹt mùi nắng và nhè vào cái trán hôi rình ướt đẫm mồ hôi của tôi mà hun chùn chụt:

- Thôi mình cho tui xin tội giùm hai đứa con của tui, mình đừng có đánh nó tội nghiệp, con nít mà.

Mẹ quay sang anh Hai đang ngồi gỡ mấy con kiến vàng còn bâu trên lưng, trên cổ, trên cái bụng óc ách dính đầy bụi bẩn.Mẹ lấy dầu bôi lên mấy chỗ bị sưng đỏ cho anh rồi trách mắng nhẹ nhàng:

- Cái ông anh Hai này quý dữ à! Leo lên đó mà còn ẵm con em lên nữa, lỡ sẩy tay rớt một lượt hai đứa rồi làm sao?

Anh Hai tỉnh bơ, cầm ca nước dừa uống ừng ực rồi quay qua nhìn tôi cười, chỉ ngón trỏ vô cái má phụng phịu của tôi mà rằng:

- Mai mốt cô nương đứng ở dưới đất đừng có đòi anh Hai cõng leo cây giùm cái nghen. Anh Hai chút xíu nữa là no đòn của ba rồi đó!

Hôm đó ba tức tốc xách cây dao chành chặt một cây trúc thiệt dài ở trước cửa nhà, rồi ông nội tẩn mẩn làm thành một cây lồng xinh xắn cho tôi đứng dưới đất hái trái. Còn anh Hai thì vẫn “khỉ khọt”, trèo lên cây vừa ăn trái vừa nhè đầu tôi mà nhả hột, hoặc lúc tôi giơ cây lồng lên đến chùm trái múp míp nào là y như rằng, anh rung cây cho trái rụng xuống lịch bịch. Anh chọc tức làm cho tôi giận dữ vô cùng, định chạy vô nhà méc mẹ thì anh đã bẻ nguyên một nhánh trái chín mà buông xuống cho tôi như một lời xin lỗi. “Tha cho anh một lần này thôi nhé!”. Tôi nguýt một cái rõ dài nhưng không thể làm lơ mà không đón nhận mấy trái trâm còn ấm nóng nắng mặt trời. Anh em cứ xúm xít bên gốc cây, nhìn nhau cười ha ha vì môi mỏ đứa nào cũng tím rịm mà quên đi giận dỗi. Ừ! Thì trẻ con có giận dai bao giờ!

 

Năm nay chắc là thuận thời tiết nên cây trâm nhà tôi trái đậu chi chít. Nhánh cây rụng bớt lá nhường chỗ cho toàn trái là trái. Mẹ nói đợi ít ngày nữa bẻ vụ bắp để nấu bán ban đêm, rồi hai anh em hái trâm đem theo ngồi bên cạnh mẹ mà bán, tiền để bỏ ống heo đợi tựu trường lấy ra mua tập sách đi học. Chứ trái nhiều, trời mưa xuống là rụng nhớt gốc, thấy tiếc hùi hụi. Anh Hai lấy hộp sữa Ông Thọ, đục đục khoét khoét cả buổi trời mới được cái lon dành để đong trâm. Mẹ chuẩn bị cái sề lót tấm vải lược dừa ở dưới cho trái khỏi bị dập, không quên làm chén muối ớt mang theo để những người ghét vị chát của trâm có thể chấm kèm. Tôi ra vườn cắt mấy tàu lá chuối tươi dùng để quấn lại làm thành cái loa mà đựng khi bán, vì hồi đó không có bọc nilông như bây giờ.

 

Xế chiều, mẹ đẩy xe bắp với chuối nấu ra lộ xã, anh em tôi cũng hớn hở đi theo. Bày hàng ở cạnh một bến đò đông khách, gặp mấy em nhỏ cứ níu tay đòi mẹ mua cho mình một lon trâm khi nghe cái giọng sang sảng của anh Hai tôi rao:

- Trâm đây trâm đây, năm trăm đồng một lon, mại dô mại dô.

Sề trâm nhanh hết quá chừng, nhưng không biết tại bán được nhiều hay tại anh em tôi ngồi “bốc vụng”. Mẹ nói vừa bán vừa ăn là hết vốn nghen con. Hai anh em lắc đầu nguầy nguậy mà chối, mẹ rờ lên môi chúng tôi, chối sao được vì miệng của đứa nào cũng nham nhở một màu tím thẫm, còn lâu lắm mới phai.

 

 

Khi anh tôi đi học, đi công tác ở xa và bận bịu rất nhiều, còn tôi háo hức trong niềm vui nơi giảng đường mà quên dần tuổi thơ của một thuở xa xưa, thì cây trâm mỗi lúc một già. Tôi thấy rõ từng ổ mối đùn lên ăn ruồng vào thớ gỗ và cành cây cứ héo hon dần, dây bìm bịp, dây chùm gửi mọc um tùm vì lâu lắm không có ai leo trèo lên đó nữa. Cứ vài tuần là anh lại gọi điện hỏi tôi:

 

- Bé Ba! Khi nào về nhà cưng nhớ chạy ra sau hè coi cây trâm có trái chưa? Chừng nào trái chín kêu anh về để anh trèo cây hái trái cho bé Ba ăn hén.

Tôi trả lời lại anh bằng một câu hỏi:

- Bộ anh Hai hổng nhớ là cây trâm có trái vào mùa nào sao mà hỏi em lạ vậy?

Mưa đầu mùa lại về, anh Hai tôi nhắn nhủ:

- Bé Ba gửi qua đường bưu điện cho anh mấy trái trâm nghen, vài trái cũng được. Ở đây kiếm một trái làm thuốc mà kiếm đỏ con mắt cũng không ra.

- Hả! Anh Hai bị bệnh hả. Anh bị bệnh gì mà đi kiếm trái trâm làm thuốc?

- Cái con nhỏ này hỏi gì mà lãng nhách. Anh nói là anh bị ghiền ăn trái trâm, mà ở đây không có để ăn, anh nhớ nó quá trời. Ai bệnh hoạn gì đâu mà mày la hoảng vậy?

 

Tôi ậm ờ một lát cho qua, giấu chuyện cây trâm già bị nạn vào cái ngày giông bão ấy. Hôm trời nổi cơn giận dữ, gió giật cây cột nhà kêu nghe trệu trạo, sấm chớp lóe lên một vạch đỏ chói nhòe cả mắt và làm tim tôi đập thình thịch. Gió quật dữ dội làm thân cây trâm già nua chống cự không nổi nên bật gốc, ngã xụ xuống mé ao. Tôi lo nhất là lúc anh Hai về mà thấy cây không còn nữa, chắc anh sẽ buồn lắm lắm. Vì có bao nhiêu kỷ niệm của tuổi lên năm lên mười, đều bắt đầu bằng vị ngọt ngọt, chút xíu chát và nét chua duyên của trái trâm đầu mùa, ai mà quên được. Tôi mới nghĩ ra một ý hay, là đi tìm một cây trâm non của nhà hàng xóm, xin đem về trồng lại cạnh gốc cây cũ, nhưng chắc cũng phải vài ba năm, cây đó mới ra trái bói, mà nó sẽ không có vị ngọt, vị chát, vị chua như cây trâm của nội đâu.

 

Giờ đứng trước mặt tôi là một cây trâm cao lổng ngổng chừng hai mét. Những tầng lá già nhường chỗ cho đám lá non xanh vươn lên hứng lấy ánh ban mai rạng rỡ, nó như minh chứng cho tôi rằng vòng tuần hoàn của thiên nhiên cứ xoay tròn và vẫn không bao giờ thay đổi. Nhìn thằng cháu gọi tôi bằng cô Ba mới về quê dịp nghỉ hè, cứ trèo trẹo đòi tôi cõng nó đi chơi. Chơi gì đây bé Bi của cô? Cô nắn đất phơi khô cho con chơi chọi trâu như anh em cô ngày xưa nhé? Chị Hai người miệt thị thành, nghe nói đất cát sình bùn là giãy nãy như đĩa gặp vôi, ngoa nguýt:

- Cô Ba nó định cho nó chơi dơ à! Rủi bị làm sao thì chạy sáng nhà sáng cửa chứ hổng có nói chơi đâu. Nó có mệnh hệ gì rồi ai mắc thường con cho tui đây hả… cô Ba?

Nói xong chị te rẹt ẵm thằng nhỏ vô trong nhà. Tôi dụi mắt, nhớ lại hồi xưa anh em tôi chơi nhà chòi, chơi ném sình non với tụi trẻ trong xóm, leo cây để tìm hái trái nhà quê, nhông nhổng phơi nắng suốt ngày mà có bị gì đâu. Da dẻ lại hồng hào rắn chắc, còn hơn mấy đứa nhỏ sống u uất trong một gian nhà sạch sẽ với đầy đủ những loại đồ chơi đắt tiền, mà nó thiếu vắng tình bạn bè, không có kỷ niệm về những ngày rong ruổi của tuổi thơ.

Khá lâu rồi anh Hai không về quê, tôi gọi điện nhắn với anh rằng: Anh Hai có hay không, ở quê nhà đã có những cơn mưa đầu mùa rồi đó. Mà anh trò chuyện với tôi càng ngày càng gọn lỏn có một câu, giống như cái máy đã được lập trình:

- Ờ! Ông nội với ba má khỏe hết hả bé Ba? Lúc này anh bận quá, chừng nào rảnh anh sẽ về.

Tôi biết rằng những cơn mưa rồi cũng đi qua, trâm chín rồi cũng sẽ rơi rụng dần và có những mùa trâm qua đi không bao giờ trở lại, nhưng sao tôi vẫn cứ mãi đi tìm!


rần Kim Chi (ĐH An Giang)

Lãng Tử Miền Tây

Nguồn Tuoitre





* Chia Sẻ Bài Viết:




Cảm Nhận Về Bài Viết
Họ Và Tên:
 
Tiêu Đề Bài Viết:
 
Email :
 
 
Comment :
 



  • Bài Viết Khác

  • Làm Menu Nhà Hàng(Ngày 04/05)
    Thiết kế quảng cáo - Nhận diện thương hiệu(17/5/2012)
    Thiết kế bao bì sản phẩm ấn tượng, chuyên nghiệp(17/5/2012)
    Thiết kế in ấn(17/5/2012)
    Dạy: Thiết kế web - Đồ họa - Tại Nhà!(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Doanh Nghiệp(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Bán Hàng(19/05/2012)
    Thiết kế catalogue chuyên nghiệp(19/05/2012)
    Thiết kế Brochure (21/05/2012)
    thiết kế website(26/05/2012)
    thiết kế website giá rẻ(01/06/2012)
    Thiết Kế LOGO (01/06/2012)
    Thiết kế in ấn name card(07/06/2012)
    thiết kế poster(07/06/2012)
    Thiết Kế CATAGOGUE(09/06/2012)
    Thiết Kế ALBUM CƯỚI(13/06/2012)
    Thiết Kế Bao Bì Sản Phẩm(13/06/2012)
    công ty thiết kế website(14/06/2012)
    Công ty thiết kế in ấn(15/06/2012)
    Album tuyển chọn Dương Ngọc Thái(24/06/2012)
    Con ơi! (Tâm sự của một người mẹ trẻ phá thai)(24/06/2012)
    Hãy nhìn lại...để sống tốt hơn!(26/12/2012)
    Khi Đại Nạn Đến Anh Đã Không Nắm Chặt Tay Em(26/06/2012)
    Văn hóa giao tiếp, ứng xử của CSGT thể hiện qua những việc làm nhỏ(27/06/2012)
    Làm Thế Nào Để: Chăm sóc cha mẹ lú lẫn (BS Nguyễn Ý Đức)(28/06/2012)
    Quy tắc chia sẻ giữa vợ chồng(29/06/2012)
    Vì chồng mà vợ... hư(01/07/2012)
    Thức tỉnh sau giấc mơ về mẹ (02/07/2012)
    Người nghèo - người giàu (03/07/2012)
    TÌNH THƯƠNG YÊU(03/07/2012)
    11/06/2016(02:22:25)
    Chuyên làm menu - thực đơn nhà hàng

    Chuyên Thiết kế , Gia Công, In Ấn, Làm Menu Cho Quán - Cafe - Nhà Hàng - Khách Sạn - Quán Ăn - Resort ...

    03/06/2015(06:20:37)
    làm menu da

    (Menu Da, Menu Gỗ, Giả Gỗ, Menu Nhựa, Giả Da, Menu Vải,Menu Đứng Để Bàn(Mica), Menu Dán Tường, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo, Còng,

    19/06/2014(11:54:23)
    Chuyên Thiết kế , Làm Menu Cho Quán Cafe , Nhà Hàng ,Khách Sạn ,Quán Ăn

    (Menu Da, Menu Ghỗ, Menu Đứng, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo...Có hàng chục mẫu đưa đến tận nơi cho khách hàng tự chọn - Nhanh Chóng - Chuyên Nghiệp )

    1 2 3 Next
    
    THIẾT KẾ WEBSITE

    // Các Bài Khác
    Vị Linh Mục và tờ 100 dollars
    Trong giáo đường, một hôn lễ đang được tổ chức. Linh Mục xuất hiện với tờ 100 dollars còn mới trên tay và nói: “Có ai muốn được tờ tiền này không?”. Không có tiếng trả lời…

    Bị bạn thân của chồng cưỡng bức khi tôi vừa ly hôn

    Tôi nghĩ anh bạn đó biết chuyện, muốn an ủi tôi nên đồng ý đi ăn cùng anh. Hóa ra anh ta đã bỏ thuốc vào ly nước của tôi,

    Điều không nên nói với vợ

    Dù kết hôn đã lâu hay vẫn là vợ chồng son thì luôn có những điều bạn tuyệt đối không nên nói với người bạn đời của mình.

    Chị em ngồi mơ chồng là đại gia

    Trên mạng, có câu chuyện cô gái trẻ “vô tình lượm bí kíp”, chinh phục được người đàn ông nước ngoài là triệu phú trong ngành ô tô.

    Kẻ Lang Thang

    Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Xe Honda ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn thích đi bộ.

    Yêu nhau thì đừng làm tổn thương nhau

    Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa.

    Cô gái mắt lé đi phụ hồ kiếm tiền tu sửa nhan sắc

    Thế nhưng, khi chuẩn bị đi phẫu thuật thẩm mỹ (PTTM) thì Trúc Mai lại phát hiện ra mình bị ung thư.

    Thương bé 12 tuổi một mình chăm mẹ bệnh viêm tủy cổ nằm liệt giường đang cần tiền chữa trị

    Từ ngày người mẹ đột ngột phát bệnh viêm tủy cổ, bé Tuyết Như phải một mình ở nhà chăm sóc mẹ nằm liệt giường.

    Công viên tượng người đầy ám ảnh ở Nhật Bản

    Hơn 800 bức tượng tại công viên bỏ hoang tạo cảm giác ma mị và ám ảnh. Nhiều người nhận xét những tượng điêu khắc này đáng sợ,

    Bùa lưỡi ma túy 
gây ảo giác nguy hiểm

    “Bùa lưỡi”, “tem giấy”… là một dạng ma túy gây ảo giác mạnh đang được nhiều đối tượng rao bán công khai, bất chấp pháp luật nghiêm cấm.

    CÔ ĐƠN LÀ BỞI VÌ BẠN TỐT

    Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng.

    Tình yêu và sự hy sinh

    Ban đêm, lợn đực lúc nào cũng thức để trông cho lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ đến bắt lợn cái đem đi thịt.

    Bà không nhận ra ông, nhưng ông biết bà là ai

    Buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, ông cụ khoảng 80 tuổi nói mình cần phải cắt chỉ khâu vết thương ở ngón tay.

    AI CHO TA NGHỊ LỰC GIỮA CUỘC ĐỜI NÀY

    Niềm tin và nghị lực là những điều không thể thiếu đối với một bản thể sống của xã hội. Niềm tin giúp người ta có đủ nghị lực

    Có một thứ tình yêu, là ngay trước mặt mà không thể chạm tới

    Em từng có ý nghĩ từ bỏ, từng có ý nghĩ chỉ cần mình biến mất khỏi nơi này. Vì ở đây có anh. Nhưng cuối cùng chỉ vì hai chữ 'không nỡ' mà níu mình ở lại.

    // Đối Tác