// CUỘC SỐNG QUANH TA
Vết sẹo trên tay mẹ





Ngày mẹ mặc áo ngắn, vết sẹo thẫm màu, bóng loáng cứ lấp ló dưới gấu tay áo. Có ai hỏi sao lại có vết sẹo này, mẹ cười bảo lâu quá nên quên rồi nhưng tôi thì nhớ rất rõ.



Đấy là câu chuyện năm tôi 3 tuổi. Khi ấy mẹ vẫn là cô giáo mầm non còn tôi là tiểu ma vương mới theo mẹ tới lớp được vài tuần. Lớp mẫu giáo là căn nhà ngói ba gian lụp xụp ở đầu làng, nhìn thẳng ra ruộng lúa. Dạo đấy là đầu năm học người trong làng gửi con tới lớp ngày một nhiều, một mình mẹ phải chăm sóc gần ba mươi đứa trẻ. Những đứa 3 tuổi như tôi, mấy tuần đầu tới lớp cứ khóc hoài. Còn có những đứa lì hơn không chịu vào lớp, cứ bám lấy bố mẹ nhất định không chịu buông. Mẹ phải bận luôn chân luôn tay, vừa dạy đứa lớn, vừ dỗ đứa bé, lại phải để mắt tới mấy đứa mang tư tưởng đảo tẩu, lúc nào cũng chực tháo cái cổng bằng nứa ọp ẹp trốn về nhà.

Tôi nhớ đứa khỏe khóc nhất hồi đó là con Mơ béo. Mẹ nó bán thịt ở đầu chợ, chắc được ăn thịt nhiều nên nó mới có sức mà khóc dai như thế. Ngày đầu đi học, nó cứ ôm ghì lấy chân bà nội đòi về. Giằng co một lúc mà không tài nào dỗ nó vào lớp được bà nó đành xin mẹ cho nó về nhà, hôm khác lại tới lớp. Nhưng ngày thứ hai, thứ ba nó đều dùng một chiêu như vậy. Bà nó già lại thương cháu nên nó mới khóc được mấy câu đã chạy tới xin cô giáo. Thấy vậy mẹ  bảo:



-Bà cứ thế này cháu nó không quen lớp được. Trẻ con đi học mấy ngày đầu đứa nào cũng khóc nhưng rồi sẽ quen đi. Giờ bà cứ về một mình để cái Mơ ở lại đây với con. Trẻ con phải uốn nắn dần bà ạ.

Bà Hòa nghe mẹ nói có lý nên quay lại dỗ dành nó và hứa chiều về sẽ mua cho nó thật nhiều quà. Tôi nghe thế thì hâm mộ lắm. Cái Mơ đòi cái này cái kia được chứ tôi mà bịu xịu đòi ở nhà là bố cho ăn roi ngay. Ngày hôm ấy cái Mơ yên ổn ở lại lớp. Thực ra thì nó cứ ngồi lì một góc, chẳng chịu nói năng với ai. Hễ có bạn nào tới trêu nó một tí là nó bắt đầu “chảy nước nhện” nên rốt cuộc không có ai cả gan thách đấu với cái đống nước mắt bất tận của nó cả.

Ngày tiếp theo cái Mơ bị bố nó tống lên xe đạp, lôi tới lớp. Chưa tới cổng mà bọn tôi đã nghe tiếng gào thét chói tai của nó.

-Con không đi học. Không đi học đâu…Hu Hu. Con ở nhà với bà cơ. Hu Hu.

Bố nó trừng nó một cái rồi quay sang nói với mẹ tôi.

-Trăm sự nhờ cô giáo. Con bé này ở nhà được bà chiều sinh hư nên mới nhõng nhẽo như vậy. Nó mà khóc cô cứ phạt thật nặng vào.

Sau đó bố nó quay lại nạt nó lần nữa.

-Con mà còn khóc cô giáo giam ở lại lớp với con cáo trong nhà kho, tối không cho về nhà.

Rồi chú ấy chào mẹ đạp xe về. Cái Mơ cứ bám lấy cái cổng nứa nhìn theo bố gào lên:

-Bố! Bố! Cho con về. Con sợ cái lắm bố ơi. Hu hu.

Mẹ lại gần dỗ nó.

-Mơ ngoan! Nín đi con. Cô không phạt con đâu. Giờ con vào trong kia chơi với các bạn chiều bà đón con về.

Nhưng cái Mơ vẫn làm thinh. Sợ nó đứng nắng bị cảm, mẹ cúi người định bế nó vào lớp. Vào cái khoảnh khắc ấy, nó tự nhiên chạy lao vào mẹ và lấy hết sức mình cắn mạnh lên tay mẹ không chịu buông. Tôi và mấy đứa khác bị nó làm sợ hết hồn. Thằng Cường phản ứng nhanh nhất, kéo lấy áo nó kêu to.

-Bỏ cô giáo ra. Mày làm gì đó. Bỏ cô ra.

-Aaaa! Cái Mơ cắn cùn. Bỏ cô giáo ra.

-Bỏ mẹ tao ra không tao cho mày một trận bây giờ.

Cả lũ xúm lại inh ỏi đòi lôi nó xuống. Mẹ nạt chúng tôi “Mấy đứa yên nào” rồi cố chịu đau bế nó vào lớp. Tôi không hiểu sao mẹ lại im lặng. Lúc ấy mẹ chỉ cần quát to một tiếng hay hất cái Mơ xuống đất thì nó đâu có cắn mẹ như vậy. Mẹ để cái Mơ ngồi yên trên ghế rồi đưa cho nó cốc nước “Con súc miệng đi”. Tôi thấy nó cầm cốc nước trên tay cứ tần ngần không biết nên uống hay không uống. Đúng lúc tôi định xông vào giựt cốc nước của nó thì có đứa kêu lên:

-Cô ơi cô chảy máu kìa.

Trên vai mẹ, một dấu đỏ mới đầu chỉ bằng hạt đậu cứ loang dần, loang dần trên chiếc áo trằng. Tôi hoảng quá khóc òa lên hỏi mẹ

-Mẹ ơi! Mẹ đau không?

-Không sao đâu con. Chỉ như kiến đốt ấy mà. Các con ra kia ngồi ổn định lại nào. Cô không sao đâu. Giờ cô đi thoa thuốc. Khi nào cô quay lại mình sẽ bắt đầu học. Không được gây ồn ào các con nhé.

Mẹ vừa ra khỏi lớp tôi lao ngay đến chỗ cái Mơ ngồi, đẩy nó xuống đất.

-Ai cho mày cắn mẹ tao. Tao cắn lại mày.

Tôi ngồi đè lên nó nhưng cái Mơ khỏe hơn đẩy được tôi xuống. Thấy không thể cắn nó được, tôi khua chân tay loạn xạ, muốn trúng đâu thì trúng. Hai đứa quần nhau hăng như hai con gà chọi. Lúc cưỡi lại được lên người nó tôi cáu tiết hỏi:

-Sao ngày nào mày cũng khóc thế hả? Mẹ tao phải dỗ mày rồi còn bị mày cắn. Đằng nào buổi chiều mày chả được về nhà. Sao cứ tới lớp là mày khóc đòi về thế?

-Kệ tao. Tao thích khóc thì khóc. Những đứa khác cũng khóc có phải mình tao đâu.

-Nhưng mày là đứa khóc dai nhất lớp. Mày xem tao có khóc bao giờ đâu. Đúng là đồ hay khóc nhè! Lại còn cắn cùn!

-Mày không  khóc vì mẹ mày ở đây. Còn mẹ bọn tao ở nhà.

Nói rồi nó đẩy tôi ra. Tôi ngã lăn trên nền nhà há hốc mồm vì câu trả lời của nó. Từ trước tới giờ tôi chưa từng nghĩ tới điều này. Đối với tôi ở lớp hay ở nhà cũng như nhau vì ở đâu tôi cũng nhìn thấy mẹ. Thì ra đây là lý do mà bọn nó vẫn hay khóc khi tới lớp ư?

Tôi còn đang hoang mang suy nghĩ thì mẹ bước vào. Mẹ đỡ hai đứa dậy, nhìn một lượt xem có đứa nào bị thương không. Buổi ấy tôi bị phạt vì tội đánh bạn nên không được phát phiếu bé ngoan cuối tuần . Tôi ấm ức lắm nhưng không dám cãi lại vì mẹ có vẻ giận thực sự.

Tối đó về nhà mẹ thoa thuốc lên mấy chỗ trầy xước cho tôi. Thấy tay mẹ vẫn còn băng bông tôi hỏi

-Tay mẹ sao rồi mẹ?

-Sắp khỏi rồi con à. Huyền này! Con có biết sao bạn Mơ hay khóc khi đi học không?

-Nó bảo là mẹ nó ở nhà. Chắc nó nhớ mẹ. Con không biết nữa.

-Phải rồi. Bạn nào khi đi học cũng sẽ nhớ mẹ. Con không hiểu cảm giác đó như thế nào vì mẹ cùng lên lớp với con. Nhưng các bạn khác không như vậy. Từ nay khi đi học con phải gọi mẹ là cô như các bạn nghe chưa?

-Nhưng mẹ là mẹ con cơ mà.

-Ở nhà mẹ là mẹ của con. Nhưng trên lớp mẹ còn là mẹ của các bạn nữa. Các bạn sẽ vui hơn nếu con cũng gọi mẹ là cô như tất cả mọi người.

Thế là hôm sau đi học tôi bắt đầu gọi mẹ là cô. Lúc đầu chưa quen lắm, tôi vẫn hay gọi nhầm nhưng sau mấy ngày cũng quen miệng dần. Bọn bạn có vẻ ngạc nhiên nhưng tôi biết là chúng nó vui lắm nhất là con Mơ béo. Lời xin lỗi của nó mẹ đã nhận rồi thậm chí còn bắt tôi phải chính thức xin lỗi nó trước lớp nữa. Từ dạo ấy nó không còn đòi về nhà, thậm chí còn chăm học hơn những đứa khác. Tôi không hiểu vì sao mọi chuyện lại thay đổi thần kì như vậy. Sau này khi lớn khôn, tôi hiểu rằng đó là sức mạnh của yêu thương. Mẹ đã suy nghĩ cho chúng tôi không phải trên tư cách một cô nuôi dạy trẻ mà còn trên tư cách của một người mẹ luôn làm những điều tốt nhất cho lũ con của mình.

Vết sẹo trên tay mẹ vẫn còn đó. Ngày càng thẫm màu theo thời gian. Nhưng bài học về cuộc sống mẹ dạy tôi năm nào vẫn còn nguyên vẹn và tươi đẹp như chính tấm lòng của mẹ vậy. 


  Nguyễn Thị Thu Huyền (Thái Bình)

Theo Bao Muctim





* Chia Sẻ Bài Viết:




Cảm Nhận Về Bài Viết
Họ Và Tên:
 
Tiêu Đề Bài Viết:
 
Email :
 
 
Comment :
 



  • Bài Viết Khác

  • Làm Menu Nhà Hàng(Ngày 04/05)
    Thiết kế quảng cáo - Nhận diện thương hiệu(17/5/2012)
    Thiết kế bao bì sản phẩm ấn tượng, chuyên nghiệp(17/5/2012)
    Thiết kế in ấn(17/5/2012)
    Dạy: Thiết kế web - Đồ họa - Tại Nhà!(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Doanh Nghiệp(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Bán Hàng(19/05/2012)
    Thiết kế catalogue chuyên nghiệp(19/05/2012)
    Thiết kế Brochure (21/05/2012)
    thiết kế website(26/05/2012)
    thiết kế website giá rẻ(01/06/2012)
    Thiết Kế LOGO (01/06/2012)
    Thiết kế in ấn name card(07/06/2012)
    thiết kế poster(07/06/2012)
    Thiết Kế CATAGOGUE(09/06/2012)
    Thiết Kế ALBUM CƯỚI(13/06/2012)
    Thiết Kế Bao Bì Sản Phẩm(13/06/2012)
    công ty thiết kế website(14/06/2012)
    Công ty thiết kế in ấn(15/06/2012)
    Album tuyển chọn Dương Ngọc Thái(24/06/2012)
    Con ơi! (Tâm sự của một người mẹ trẻ phá thai)(24/06/2012)
    Hãy nhìn lại...để sống tốt hơn!(26/12/2012)
    Khi Đại Nạn Đến Anh Đã Không Nắm Chặt Tay Em(26/06/2012)
    Văn hóa giao tiếp, ứng xử của CSGT thể hiện qua những việc làm nhỏ(27/06/2012)
    Làm Thế Nào Để: Chăm sóc cha mẹ lú lẫn (BS Nguyễn Ý Đức)(28/06/2012)
    Quy tắc chia sẻ giữa vợ chồng(29/06/2012)
    Vì chồng mà vợ... hư(01/07/2012)
    Thức tỉnh sau giấc mơ về mẹ (02/07/2012)
    Người nghèo - người giàu (03/07/2012)
    TÌNH THƯƠNG YÊU(03/07/2012)
    11/06/2016(02:22:25)
    Chuyên làm menu - thực đơn nhà hàng

    Chuyên Thiết kế , Gia Công, In Ấn, Làm Menu Cho Quán - Cafe - Nhà Hàng - Khách Sạn - Quán Ăn - Resort ...

    03/06/2015(06:20:37)
    làm menu da

    (Menu Da, Menu Gỗ, Giả Gỗ, Menu Nhựa, Giả Da, Menu Vải,Menu Đứng Để Bàn(Mica), Menu Dán Tường, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo, Còng,

    19/06/2014(11:54:23)
    Chuyên Thiết kế , Làm Menu Cho Quán Cafe , Nhà Hàng ,Khách Sạn ,Quán Ăn

    (Menu Da, Menu Ghỗ, Menu Đứng, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo...Có hàng chục mẫu đưa đến tận nơi cho khách hàng tự chọn - Nhanh Chóng - Chuyên Nghiệp )

    1 2 3 Next
    
    THIẾT KẾ WEBSITE

    // Các Bài Khác
    Đừng vội, để không ngộ nhận tình yêu

    Nếu bạn thấy nhớ ai đó khi vắng xa một thời gian dài nhưng lại dễ dàng quên ngay khi có một điều gì khác, một ai khác thu hút sự quan tâm của bạn,

    Vị Linh Mục và tờ 100 dollars
    Trong giáo đường, một hôn lễ đang được tổ chức. Linh Mục xuất hiện với tờ 100 dollars còn mới trên tay và nói: “Có ai muốn được tờ tiền này không?”. Không có tiếng trả lời…

    Bị bạn thân của chồng cưỡng bức khi tôi vừa ly hôn

    Tôi nghĩ anh bạn đó biết chuyện, muốn an ủi tôi nên đồng ý đi ăn cùng anh. Hóa ra anh ta đã bỏ thuốc vào ly nước của tôi,

    Điều không nên nói với vợ

    Dù kết hôn đã lâu hay vẫn là vợ chồng son thì luôn có những điều bạn tuyệt đối không nên nói với người bạn đời của mình.

    Chị em ngồi mơ chồng là đại gia

    Trên mạng, có câu chuyện cô gái trẻ “vô tình lượm bí kíp”, chinh phục được người đàn ông nước ngoài là triệu phú trong ngành ô tô.

    Kẻ Lang Thang

    Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Xe Honda ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn thích đi bộ.

    Yêu nhau thì đừng làm tổn thương nhau

    Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa.

    Cô gái mắt lé đi phụ hồ kiếm tiền tu sửa nhan sắc

    Thế nhưng, khi chuẩn bị đi phẫu thuật thẩm mỹ (PTTM) thì Trúc Mai lại phát hiện ra mình bị ung thư.

    Thương bé 12 tuổi một mình chăm mẹ bệnh viêm tủy cổ nằm liệt giường đang cần tiền chữa trị

    Từ ngày người mẹ đột ngột phát bệnh viêm tủy cổ, bé Tuyết Như phải một mình ở nhà chăm sóc mẹ nằm liệt giường.

    Công viên tượng người đầy ám ảnh ở Nhật Bản

    Hơn 800 bức tượng tại công viên bỏ hoang tạo cảm giác ma mị và ám ảnh. Nhiều người nhận xét những tượng điêu khắc này đáng sợ,

    Bùa lưỡi ma túy 
gây ảo giác nguy hiểm

    “Bùa lưỡi”, “tem giấy”… là một dạng ma túy gây ảo giác mạnh đang được nhiều đối tượng rao bán công khai, bất chấp pháp luật nghiêm cấm.

    CÔ ĐƠN LÀ BỞI VÌ BẠN TỐT

    Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng.

    Tình yêu và sự hy sinh

    Ban đêm, lợn đực lúc nào cũng thức để trông cho lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ đến bắt lợn cái đem đi thịt.

    Bà không nhận ra ông, nhưng ông biết bà là ai

    Buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, ông cụ khoảng 80 tuổi nói mình cần phải cắt chỉ khâu vết thương ở ngón tay.

    AI CHO TA NGHỊ LỰC GIỮA CUỘC ĐỜI NÀY

    Niềm tin và nghị lực là những điều không thể thiếu đối với một bản thể sống của xã hội. Niềm tin giúp người ta có đủ nghị lực

    // Đối Tác