// CUỘC SỐNG QUANH TA
Thức tỉnh sau giấc mơ về mẹ





Giật mình thức giất trong đêm lạnh, 2 dòng lệ trải dài chất chứa... đêm qua con mơ về mẹ, một giấc mơ làm con phải hoảng hốt, nghẹn lòng.



Mẹ à! Con biết ngày con bước chân lên đất Sài thành này thì đôi vai của mẹ lại nặng thêm, gầy thêm vì gánh mưu sinh.

“Alo! Mẹ có nhà không mậy?”
“Mẹ bán hàng chưa về, có gì không anh?”
“Thường đóng cửa hàng sớm lắm mà sao hôm nay trễ thế?”

“À. Dạo này cửa hàng ế quá. Mẹ lấy mấy trái thơm, mấy trái dưa...về bán thêm đấy mà!”

“Ừ, vậy tí nữa mẹ về 2 gọi lại sau”.

1 giờ sau

“Alo! Mẹ về chưa mậy?”
“Rồi. Đợi tí.!”
“Alo! Mẹ nghe này!”
“Sao nay mẹ về trễ vậy?”
“Hôm nay cửa hàng đông khách nên nghỉ trễ! À mà cuối tháng hết tiền rồi phải không? Để mai mẹ gửi lên cho con nha”.
“Dạ! Con gọi về tí thôi. Con học bài thi tiếp nha mẹ. Ở nhà giữ gìn sức khỏe mẹ nha!”.

Lòng con như thắt lại! Vì con, vì sự “tồn tại” của gia đình nhỏ bé này mà mẹ phải vất vả đến thế. Con biết hết đấy mẹ à!

Con biết mỗi ngày gia đình mình tiêu thụ bao nhiêu thức ăn, một tháng tổng chi phí của gia đình 3 miệng ăn vẫn không bằng mình con “tiêu” ở chốn thị thành này.
Con biết đứa em nhỏ bé của con mỗi ngày phải nhịn quà sáng để tiết kiệm chi phí cho gia đình. Con biết mỗi ngày mẹ phải dậy thật sớm lo cho cửa hàng, tối về muộn vì công việc bán buôn thêm những thứ khác để nâng thu nhập...

Con biết nhiều thứ nữa. Nhưng... Con lại không thể làm gì được giúp mẹ sẻ chia gánh nặng ấy cả. Có phải con đã quá vô tâm khi cứ mãi như thế, cứ mãi như giả vờ chẳng biết gì cả để rồi hằng tháng nhận được “mồ hôi, nước mắt” của mẹ gửi lên. Mẹ gửi với tình thương của mẹ trong khi chính con lại nhận bằng sự “hờ hững” của mình. Con cứ lao đầu vào những cuộc tiêu tình thương ấy một cách quá tay mà không hề biết rằng từ đâu để có cho con như thế!

Con bất hiếu lắm phải không? Chỉ cách có bao xa đâu mà có bao giờ con tự nguyện về thăm nhà? Con nghe em nói mẹ cứ khóc mỗi đêm vì thương vì nhớ mà cũng chẳng dám gọi con về. “Vì nó còn phải học mà sao về được?”. Khi nỗi nhớ vỡ bờ thì chuông điện thoại con reo: “Cuối tuần này về chơi nha con!”. "Con phải học bài thi, con phải làm tiểu luận, luận án... mẹ ạ". Đã bao lần như thế, đã bao lần con đã nói dối chỉ để trốn tránh việc về quê nhàm chán ấy!

Sài Gòn hôm nay lạnh lắm...

Đã bao lâu rồi con không được ôm mẹ rồi mẹ nhỉ? Đã bao lâu rồi con không được sưởi ấm bằng hơi ấm yêu thương của mẹ? Con cũng không nhớ nữa. Chắc từ lúc con nhận thức được con đã trưởng thành thì những điều như thế đã không xảy ra nữa. Nhưng giờ con lại ước được như thế biết bao.

Mẹ biết không, con từng muốn chạy khỏi gia đình mình, chạy trốn nó như một sự háo hức. Con khao khát được như thế, thoát khỏi vòng vây tù túng mà gia đình, mà mẹ đã tạo ra cho con! Con ghét sự tù túng, con ghét phải thấy cảnh ba mẹ cãi vã nhau, con ghét đủ thứ. Để rồi những lúc con vấp ngã như thế này con mới biết rằng con cần gia đình biết bao!

Con từng có những đêm phải thao thức rằng con là một đứa trẻ bất hạnh, rằng con chẳng có gì cả, con chẳng có gia đình, con chẳng có sự yêu thương và cũng chẳng có ai là bạn cả. Nhưng con đã nhầm... Ngày con phải nhập viên để phẫu thuật, con đã khóc vì sự quan tâm của mẹ, sự ân cần của ba, sự lo lắng của đứa em dưới nhà. Con đã sai thật rồi phải không?

Mẹ ơi! Con thấy trống trải lắm. Ở cái đất Sài thành này “va chạm” nhiều quá mẹ à! Những bữa ăn mẹ nấu được thay bằng một hộp cơm được bán gần trường. Con nhớ lắm nồi cá kho tiêu của mẹ, nhớ lắm đĩa bánh xèo mẹ làm, nhớ tiếng cười, nhớ mọi thứ, nhớ ngày gia đình nhỏ bé còn sum vầy bên nhau lắm. Có lẽ cái không ý khí ấy sẽ khó lặp lại được lắm phải không mẹ? Con sợ lắm.

Con sợ một ngày nào đó gia đình nhỏ bé lại sụp đổ trong sự bất lực của con, của mẹ, của đứa em gái nhỏ. Con sợ một ngày nào đó khi trở về ngôi nhà nhỏ sẽ không còn vòng tay mẹ ôm lấy con. Con sợ mất mát. Nỗi sợ ấy cứ hàng đêm vây lấy con. Con biết rồi một ngày nào đó con cũng phải tự bước đi trên một con đường của cuộc đời mình, nhưng nếu điều đó xảy ra con thật sự chẳng biết phải làm như thế nào. Và giấc mơ đêm qua là giấc mơ như thế. Con đã khóc khi tỉnh dậy.

Con biết mình phải cố gắng thật nhiều, cố gắng không chỉ cho con, mà cho cả những người kỳ vọng vào con. Con sẽ vượt qua những gì đang làm con chùn bước. Con sẽ cố gắng vì sự hy sinh của mẹ, của ba, và của nhỏ em bé bỏng của mình! Con đường của con còn rất dài, con biết vì thế con sẽ không dễ dàng để mọi thứ tuột khỏi tay con. Mẹ hãy tin con. Con sẽ làm được...

Gửi đến mẹ lời xin lỗi cho những gì thời gian qua con đã gây ra. Con nhớ mẹ lắm...

 

Tư Miệt Vườn





* Chia Sẻ Bài Viết:




Cảm Nhận Về Bài Viết
Họ Và Tên:
 
Tiêu Đề Bài Viết:
 
Email :
 
 
Comment :
 



  • Bài Viết Khác

  • Làm Menu Nhà Hàng(Ngày 04/05)
    Thiết kế quảng cáo - Nhận diện thương hiệu(17/5/2012)
    Thiết kế bao bì sản phẩm ấn tượng, chuyên nghiệp(17/5/2012)
    Thiết kế in ấn(17/5/2012)
    Dạy: Thiết kế web - Đồ họa - Tại Nhà!(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Doanh Nghiệp(19/05/2012)
    Thiết Kế Website Bán Hàng(19/05/2012)
    Thiết kế catalogue chuyên nghiệp(19/05/2012)
    Thiết kế Brochure (21/05/2012)
    thiết kế website(26/05/2012)
    thiết kế website giá rẻ(01/06/2012)
    Thiết Kế LOGO (01/06/2012)
    Thiết kế in ấn name card(07/06/2012)
    thiết kế poster(07/06/2012)
    Thiết Kế CATAGOGUE(09/06/2012)
    Thiết Kế ALBUM CƯỚI(13/06/2012)
    Thiết Kế Bao Bì Sản Phẩm(13/06/2012)
    công ty thiết kế website(14/06/2012)
    Công ty thiết kế in ấn(15/06/2012)
    Album tuyển chọn Dương Ngọc Thái(24/06/2012)
    Con ơi! (Tâm sự của một người mẹ trẻ phá thai)(24/06/2012)
    Hãy nhìn lại...để sống tốt hơn!(26/12/2012)
    Khi Đại Nạn Đến Anh Đã Không Nắm Chặt Tay Em(26/06/2012)
    Văn hóa giao tiếp, ứng xử của CSGT thể hiện qua những việc làm nhỏ(27/06/2012)
    Làm Thế Nào Để: Chăm sóc cha mẹ lú lẫn (BS Nguyễn Ý Đức)(28/06/2012)
    Quy tắc chia sẻ giữa vợ chồng(29/06/2012)
    Vì chồng mà vợ... hư(01/07/2012)
    Thức tỉnh sau giấc mơ về mẹ (02/07/2012)
    Người nghèo - người giàu (03/07/2012)
    TÌNH THƯƠNG YÊU(03/07/2012)
    11/06/2016(02:22:25)
    Chuyên làm menu - thực đơn nhà hàng

    Chuyên Thiết kế , Gia Công, In Ấn, Làm Menu Cho Quán - Cafe - Nhà Hàng - Khách Sạn - Quán Ăn - Resort ...

    03/06/2015(06:20:37)
    làm menu da

    (Menu Da, Menu Gỗ, Giả Gỗ, Menu Nhựa, Giả Da, Menu Vải,Menu Đứng Để Bàn(Mica), Menu Dán Tường, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo, Còng,

    19/06/2014(11:54:23)
    Chuyên Thiết kế , Làm Menu Cho Quán Cafe , Nhà Hàng ,Khách Sạn ,Quán Ăn

    (Menu Da, Menu Ghỗ, Menu Đứng, In Logo lên da, Ép kim, Cán màng, Menu đóng Lò Xo...Có hàng chục mẫu đưa đến tận nơi cho khách hàng tự chọn - Nhanh Chóng - Chuyên Nghiệp )

    1 2 3 Next
    
    THIẾT KẾ WEBSITE

    // Các Bài Khác
    Kẻ Lang Thang

    Hắn ra tù. Tự biết không có ma nào đến đón, đành dứt khoát bước đi. Xe Honda ôm vào giờ này không thiếu, nhưng hắn thích đi bộ.

    Yêu nhau thì đừng làm tổn thương nhau

    Chúng ta yêu nhau, xuất phát từ cảm xúc thật, nhưng cũng sẽ bị chi phối bởi vô vàn những thứ khác nữa.

    Cô gái mắt lé đi phụ hồ kiếm tiền tu sửa nhan sắc

    Thế nhưng, khi chuẩn bị đi phẫu thuật thẩm mỹ (PTTM) thì Trúc Mai lại phát hiện ra mình bị ung thư.

    Thương bé 12 tuổi một mình chăm mẹ bệnh viêm tủy cổ nằm liệt giường đang cần tiền chữa trị

    Từ ngày người mẹ đột ngột phát bệnh viêm tủy cổ, bé Tuyết Như phải một mình ở nhà chăm sóc mẹ nằm liệt giường.

    Công viên tượng người đầy ám ảnh ở Nhật Bản

    Hơn 800 bức tượng tại công viên bỏ hoang tạo cảm giác ma mị và ám ảnh. Nhiều người nhận xét những tượng điêu khắc này đáng sợ,

    Bùa lưỡi ma túy 
gây ảo giác nguy hiểm

    “Bùa lưỡi”, “tem giấy”… là một dạng ma túy gây ảo giác mạnh đang được nhiều đối tượng rao bán công khai, bất chấp pháp luật nghiêm cấm.

    CÔ ĐƠN LÀ BỞI VÌ BẠN TỐT

    Tôi có biết một người bạn gái, cô ấy thật sự rất tốt. Từ nhỏ thích đọc sách lại không khiến người nhà phải lo lắng.

    Tình yêu và sự hy sinh

    Ban đêm, lợn đực lúc nào cũng thức để trông cho lợn cái. Nó sợ, thừa lúc chúng ngủ say, người ta sẽ đến bắt lợn cái đem đi thịt.

    Bà không nhận ra ông, nhưng ông biết bà là ai

    Buổi sáng ở một bệnh viện nhỏ, ông cụ khoảng 80 tuổi nói mình cần phải cắt chỉ khâu vết thương ở ngón tay.

    AI CHO TA NGHỊ LỰC GIỮA CUỘC ĐỜI NÀY

    Niềm tin và nghị lực là những điều không thể thiếu đối với một bản thể sống của xã hội. Niềm tin giúp người ta có đủ nghị lực

    Có một thứ tình yêu, là ngay trước mặt mà không thể chạm tới

    Em từng có ý nghĩ từ bỏ, từng có ý nghĩ chỉ cần mình biến mất khỏi nơi này. Vì ở đây có anh. Nhưng cuối cùng chỉ vì hai chữ 'không nỡ' mà níu mình ở lại.

    Diễn viên hài cao 1,48 m Vợ chăm sóc tôi như con

    Cuộc sống của Lê Khâm còn khó khăn nhưng anh hạnh phúc vì vẫn được làm nghề, sống với từng vai diễn và có gia đình êm ấm.

    Hướng dẫn đưa vợ lên đỉnh của ông chồng nổi tiếng

    Anh Chánh Văn Hoàng Anh Tú cho rằng, có rất nhiều việc 'anh không làm, thằng khác sẽ làm thay anh'.

    Vợ trẻ ngất xỉu khi nhìn thấy cảnh bên trong nhà nghỉ

    Nhận được tin báo từ bạn, em lập tức đến nhà nghỉ để bắt quả tang chồng ngoại tình. Nhưng khi xông vào, cảnh tượng trước mắt đã khiến em choáng váng.

    Đời người được mất đều bằng 0, hà cớ chi phải muộn phiền

    Trong cuộc sống, mọi việc đều có cái được và cái mất. Tình yêu đem đến niềm vui nhưng cũng làm ta đau khổ;

    // Đối Tác